Lạnh

Khi những giọt mưa đầu mùa rơi xuống, cũng là lúc mình bước vào thời kì đen tối.

Mưa, khiến mình nhớ đến rất nhiều chuyện không hay, rất rất nhiều. Dù vui hay buồn, hạnh phúc hay khổ đau, cũng khến mình lạnh thấu đến từng tế bào. Mình chưa bao giờ thích mặc áo mưa, vì mình nghiện cái cảm giác từng giọt từng giọt lạnh buốt thấm sâu vào da thịt ấy, vì trong khỏanh khắc ấy, tất cả nỗi đau đều được mưa cuốn đi, chỉ còn mỗi thân xác lạnh lẽo này, và cũng vì mình, có thể khóc mà không cần quan tâm đến ánh mắt của bất kỳ ai …

[Mình là một đứa cực kì thích đi S người ta, nhưng lại cũng cực kì thích tự hành hạ bản thân. Vì đối với mình, nỗi đau chỉ có thể được xoa dịu bằng nỗi đau mà thôi. Nỗi đau thể xác sẽ lấn át đi những tổn thương trong tâm hồn. Cảm giác cứ để từng giọt mưa rơi xối xả vào mặt, cảm nhận sự lạnh cóng của nước, thì dường như những giọt mưa ấy cũng đang đông lạnh trái tim mình. Lại ngồi xé da đến tóe máu, khiến mình dễ chịu hơn rất nhiều ...] Trích FB 2012.05.06

Lẽ ra không nên vào đó, để rồi đọc được những dòng chữ ấy. Và biết rằng nó không phải dành cho mình, mà là dành cho một cô em gái mình quý mà chưa bao giờ ngờ đến. Để tâm hồn lại thêm một gầng lạnh lẽo.

Đừng tự mình đa tình, vì chỉ mỗi mình mày còn nhớ đến lời hứa đó thôi, còn cậu ta đã quên rồi, vì vốn dĩ nó chẳng hề có chút giá trị nào với cậu ấy hết. Buông tha cho quá khứ, cũng là buông tha cho chính mình, đừng cứ mãi tự giam mình trong cái ánh hồng quá khứ đó. Để rồi chì mình mình đau mà thôi.

Hãy xây một nấm mồ cho đọan tình cảm này đi.

Mưa cứ mãi rơi, và cơn sốt lại kéo đến, nhưng nước mắt mãi chẳng thể rơi …

Kurapica…

 

Ngày này lại đến, như những ngày đặc biệt khác mà em vẫn luôn khắc sâu trong tim. Đã bao nhiêu năm rồi, em cũng lười chẳng buồn đếm. Nhưng em biết, em ôm ấp tình yêu này không phải là một thời gian ngắn ngủi, mà là một khỏang thời gian dài, rất dài…

 

Đôi khi em cứ lầm tưởng, tình yêu này đã vô thanh vô tức tan biến rồi. Nhưng mỗi năm cứ đến ngày này, em lại biết rằng nó chưa hề, chưa bao giờ tan biến, chỉ là nó đã thể hiện theo một cách khác thôi anh à ^__^

Em không còn gào rú hay tim đập thình thịch mỗi khi nghĩ đến anh, giờ đây nó rất nhẹ nhàng và nhói lòng khi hình ảnh anh chợt thóang xuất hiện trong tâm trí em. Em cũng chẳng biết nữa. Có lẽ cái gì cũng đã thay đổi rồi, con người em, tính cách em, nhưng tình yêu dành cho anh thì vẫn khiến em nhói lòng đến rơi nước mắt ^___^

 

Em vẫn yêu thương một người con trai thực, em vẫn yêu thương Jaejoong như một thần tượng, duy chỉ có anh, em không biết phải định nghĩa tình cảm này là gì. Mà có cần thiết phải làm điều đó không ? Yêu thương thì vẫn cứ đơn giản là yêu thương thôi, anh nhỉ ?

 

Cuộc sống em vốn không hề bằng phẳng, có những khúc quanh gập ghềnh khiến em vấp ngã rất đau, có những mất mát khiến em đau đến lặng câm. Anh không còn như ngày xưa, là nguồn động lực lớn nhất của em, mà giờ đây, anh là bến bờ bình yên mà em tìm đến những khi mỏi mệt, sức cùng lực kiệt, hay những khi nước mắt cạn khô. Em cũng đã thôi không tự huyễn hoặc mình, rằng em chính là người con gái của anh. Giờ đây, em đã có thể nhẹ lòng mà tìm kiếm và nắm bắt hạnh phúc của mình. Vì nếu một khi anh biết, em vì anh mà bỏ lỡ hạnh phúc cuộc đời, chắc chắn anh sẽ rất rất giận em, phải không anh ?

Bởi vì anh vốn dĩ, rất dịu dàng…

 

Thôi, em không lảm nhảm nữa đâu, nói thêm nữa chắc em sẽ khóc mất. Em muốn bắt đầu từ năm nay, em sẽ không còn khóc vào ngày sinh nhật anh nữa, mà sẽ ở nơi đây, mỉm cười và cầu chúc anh luôn an bình và hạnh phúc.

 

Xin anh hãy an lành, anh nhé ♥


 

Giấc mộng…

Giấc mộng – Hồ Trung Dũng

 

Lại một bài hát khiến mình không thể kiềm được nước mắt ngay từ khi nghe lần đầu tiên.

 

Nếu có thể quay về ngày thơ, cũng tốt nhỉ ? Không cần lo cơm áo gạo tiền, không cần nghĩ đến tương lai. Có thể nằm vùi trong lòng ba mà làm nũng, vòi vĩnh. Vẫn còn có thể ngửi được mùi hơi thở thoang thỏang mùi thuốc lá của ba. Không cần phải hối hận, có thể ngây ngốc mà sống qua ngày. Không biết đến yêu thương là gì, cũng không cần đau đến nhói lòng khi nhận được tin xấu của các anh. Thế nhưng, nếu thật vậy, thì đã chẳng phải là cuộc đời :”)

 

Cuộc đời, dù mệt mỏi, đau đớn đến mấy, vẫn phải gắng gượng vẫy vùng mà sống. Thế thôi.

 

Có ánh trăng tan trong màn đêm ,
khi em ngước nhìn trời cao vợi như giấc mộng
Và có gió ru êm trong lòng em ,
khi em lắng nghe làn mâ y nhẹ trôi giữa trời
Và em chợt như đứa bé , không nghĩ suy ,
không biết muộn phiền dối trá
Rồi em cùng đàn chim trắng bay lãng du ,
có kí ức tuổi thơ

Tiếng sáo ru em qua đại dương,
nơi con sóng tràn và ánh bình minh ngút ngàn
Và gió sẽ đưa em bay thật xa ,
nơi có cánh đồng và ánh hoàng hôn rất hồng
Nơi có nụ cười lúc còn thơ ,
câu ầu ơ tiếng mẹ ru , ôi a , à ơi
Nơi có tình yêu vẫn nồng say ,
vẫn còn hơi ấm bàn tay đưa em đi qua đêm dài .

Gió vẫn mãi ru trong lòng em khi em biết rằng đời không đẹp như giấc mộng
Và tiếng sóng vẫn xô trên tình em cho em biết rằng đời vẫn còn những khát vọng
Và cho mộng vẫn hồng và cho tình yêu giấc nồng
Rồi em chợt như đứa bé
Cẳng biết muộn phiền dối trá
Ầu ơ lời ru của mẹ và em chìm vào giấc mộng.

Mình muốn ra biển, rất rất muốn ‘____’

Tồn tại …

Nhiều khi mình cũng chẳng thể hiểu nổi bản thân mình nữa. Đang vui cười đó, ngay lập tức cũng có thể rơi nước mắt. Tâm trạng thay đổi xòanh xọach như một cái chong chóng đủ màu. Chỉ cần một hành động cực nhỏ vô tình của những người xung quanh thôi, cũng có thể thay đổi tâm trạng của mình như cái biểu đồ parabol vậy.

 

Đôi khi cũng thích tự tách mình ra ngòai rìa mọ
i thứ, tự nhấm nháp nỗi cô đơn của bản thân. Kỳ cục nhỉ ? Nhưng đó chính là mình. Con người thật sự của mình đằng sau khuôn mặt lúc nào cũng cười đó.

 

Và, dẫu có mình hay không thì cũng thế thôi. Mình không ở vị trí đó, thì cũng sẽ có bạn khác thay thế mà thôi. Chẳng có nơi nào thực sự là của mình đâu, đừng hoang tưởng, cô gái à :”)

 

Cứ coi như là mình đang đến thời kì khó chịu, hơi khùng khùng đi :”) Thế thôi

Bất lực

Nhiều khi thấy thật hài =))

Mình ra đường để đi làm, chạy chọt đủ thứ, quỵ lụy người ta chỉ vì một chữ tiền. Vậy mà về đến nhà, vẫn cố gắng cười đùa cho mẹ vui lòng, thế nhưng đón chờ là những câu chửi, những câu than thân trách phận, của mẹ, và những câu chửi xéo của đứa em.

Có lẽ mình thật sự bất lực, từ việc làm một đứa con, cho đến làm một người chị. Mình đã quá đủ những áp lực từ công việc, học hành, và cuộc sống ngòai xã hội rồi, vì cớ gì mà ngay cả những phút yên bình hiếm hoi cũng bị phá hỏng ??? Những giấc ngủ trưa không trọn vẹn, những câu trách móc khi vừa trờ xe đến nhà… “Tại sao mày không mua … cho mẹ ?”, “Tại sao ché không mua … cho em ?”, “Tại sao không dọn dẹp nhà cửa ?”, “Tại sao không ….???”,… và còn nhiều nhiều những thứ không tên tàn nhẫn khác.

Đêm lạnh giờ đây, làm bạn với mình cũng chỉ có tô cơm cháy cứng khô khan, cùng với chút đồ ăn lạnh ngắt, và những giọt nước mắt …

Nhớ ba…

Nhẹ lòng

Quyết định đó, có phải là đúng hay sai ? Mình không biết.

Chán, chỉ còn mỗi cảm giác này thôi. Cố gắng cũng chỉ được gì ? Sớm buông tay cho nhẹ lòng…

Cái cảm giác là đứa vô dụng, trở thành kẻ vô hình, chẳng dễ chịu gì cho cam. Hình như nơi đó chẳng còn là nơi mà mình từng thuộc về, vẫn lớp áo đó, vẫn bình rượu đó, nhưng người mặc áo và rượu cũng đã thay đổi rồi. Nhạt …

Hôm nay vô tình vào được vnfiction của ngày xa xưa ấy. Nhìn những tựa đề cùng những author quen thuộc một thời, lòng tràn ngập chua xót. Vật đổi sao dời, nhưng những kỉ niệm ấy vẫn mãi tồn tại, dù trăm năm.

It’s raining, Raining again, Thành phố cổ, My only wish,… Tay mình run bần bật khi click vào những con chữ xa xưa nhưng vô cùng quen thuộc ấy, và đã bật khóc khi một lần nữa tìm được thứ mà cứ ngỡ sẽ chẳng bao giờ có thể tìm lại… Cám ơn, cám ơn Bạn nhiều lắm, vì đã có thể cho tôi một lần nữa được nhìn thấy những dòng chữ ấy …

Và Kura à, sẽ chẳng bao giờ em thôi yêu anh. Em vẫn mãi nguyện cầu dù biết rằng tất cả chỉ là hư ảo. Nhưng em không bao giờ, và sẽ không bao giờ hối hận. Em vẫn yêu anh, yêu anh rất nhiều. Xin anh đừng quên, anh nhé …

“Linh hồn là gì mà chia thành hai nửa

Để hạnh phúc đan cài trong đau thương.

Nhìn nhau.

Chỉ xin cho giấc mơ đừng kết thúc.”

-Thành phố cổ-

-Ampha-Chi Lăng-

Năm không Tết…

 

Lại sắp đến cái Tết nữa rồi. Tết năm nay buồn lắm, không giống như năm ngóai.

Năm ngóai ba vừa mất, trong nhà chỉ còn 3 bóng hình qua lại. Vào lúc giao thừa, mẹ trao lì xì, mình đã súyt khóc nhưng vẫn cố nhịn đến mức lồng ngực như muốn nổ tung. Lúc đó, mình nhớ đến cái Tết năm trước nữa, ba đã rất yếu, nhưng mẹ vẫn dìu ba đi khắp nhà, xem nhà cửa trang hòang cúng kiếng, xem mình đốt giấy tiền vàng bạc,… Mẹ vẫn để ba trao lì xì cho tụi mình dù tay ba đã gần như không nâng lên được, tâm tình ba rất vui, đôi khi còn bật cười lớn tiếng nữa, lúc đó, mình hạnh phúc đến mức rơi nước mắt, vì mình biết, đó là lần cuối cùng… Năm ngóai vắng bóng ba, nhưng nhà cửa khá dư dả. Cấp dưới của mẹ không ngừng mang quà đến tặng, giỏ quà, đặc sản các vùng miền, bia, nước ngọt,… chất đầy nhà, ăn đến hết tháng giêng cũng chưa hết. Có lẽ đó là chút an ủi…

Năm nay cũng chỉ có 3 bóng hình, nhưng càng thêm hiu hắt. Mẹ chuyển công tác, thói đời thì phũ phàng, không ai mang quà đến nhà tặng. Tiền thưởng tết chẳng được bao nhiêu, mẹ cũng đã phải mang đi trả nợ, đến tận gần những ngày cuối năm, họ còn đến tận nhà đòi nợ nữa là. Tết năm nay ngay cả một miếng mứt cũng chẳng có trong nhà…

Lỗi có lẽ cũng chẳng phải do mẹ, hay đúng thế thì mình cũng chẳng có quyền phán xét. Chỉ có thể lẳng lặng nghe mẹ than thở, ai óan. Đến tận những ngảy cuối cùng, mình vẫn chỉ còn cách cố gắng đi làm, mong nhận được chút lương để đi mua quà bánh cho em. Chỉ còn cách cố gắng thế thôi…

Nhìn những kẻ sung sướng không cần lo nghĩ, mình cũng cảm thấy rất ganh tỵ, mình vẫn chỉ là 1 con người, một đứa con gái đang tuổi lớn mà thôi. Tương lai cũng đã được định sẵng phải đi làm trả nợ cho mẹ rồi =))

Có đứa bạn thân rủ mình, tốt nghiệp xong, khoan hẵng vội đi làm, dành dụm tiền đi du lịch xuyên việt một trận cho thật đã. Nhưng có lẽ mình sẽ  phải thất hứa rồi. Vì còn quá nhiều thứ để lo toan, để trả giá.

Ngẫm lại, buồn thật buồn…

Phải dành ra 1 ngày, để ra một số tiền, lên chùa cúng, lau cốt cho ba, có lẽ nó đang bám bụi và ba đang rất lạnh rồi. Ba ơi, chờ con nhé…

 

Tiền và hạnh phúc…

Người ta nói rằng “Tiền không thể mua được hạnh phúc”.

Mình bảo rằng “Tiền có thể mua được hanh phúc”.

Nếu có tiền, tuổi thơ của mình đã đầy đủ, đẹp đẽ, và hạnh phúc hơn. Nếu có tiền để mời bác sĩ giỏi mổ, để được điều trị trong điều kiện tốt hơn, thì ba đã không phải đau đớn và ra đi sớm như vậy, và mình vẫn còn một người để gọi là “ba”. Nếu có tiền, mẹ đã không già trước tuổi và chịu những áp lực lớn từ mọi phía đến vậy. Nếu có tiền, mình đã không cần phải bỏ qua suất học bổng du học Nhật một năm vừa rồi. Và quan trọng nhất, nếu có tiền, người ta đã không coi khinh gia đình mình đến như vậy.

Mình cố gắng vừa học vừa làm hai, ba công việc một lúc, cũng chỉ vì tiền. Cố gắng trả hết nợ nần của mình trong khỏang thời gian còn đi học. Vì sau khi tốt nghiệp đi làm, mình lại tiếp tục gánh khỏan nợ lên đến con số hàng chục của mẹ. :”)

Từ khi nhận thức được, mình đã hiểu được rằng, tiền quan trọng với gia đình mình như thế nào. Chỉ những kẻ sống trong sự đầy đủ và giàu sang, mới có thể bảo rằng tiền không mua được hạnh phúc. Tiền có thể mua được hạnh phúc đó chứ, ít nhất đối với mình, nó là như vậy.

Mình cũng muốn được như những đứa con gái khác cùng tuổi lắm chứ. Không cần lo lắng chuyện tiền bạc, chỉ cần lo học cho thật tốt, không cần phải ngày ngày đi làm thêm 2, 3 công việc một lúc. Mình cũng muốn được trang hòang bản thân, làm tóc thật đẹp, mặc những cái áo, váy đầm dễ thương, giao lưu với bạn khác phái, và tìm cho mình một mối tình thơ mộng mà đứa con gái nào cũng ao ước. Còn mình, thì chạy hết chỗ này đến chỗ kia trên chiếc xe con cà tàng ngay cả thợ sửa xe cũng chê, để đi dạy, đi dắt tour, để nhận được những tờ tiền công sức của mình. Khi cầm tiền, mình có bao nhiêu dự định cho bản thân, nào là đi duỗi tóc đọan trên uốn lon đọan dưới, mua cái áo này, cái đầm kia, đôi giày nọ, đi ăn với bạn này, đi uống nước với người kia, đổi chiếc điện thọai khác vì điện thọai này sắp không còn dùng được nữa…. Thế nhưng, giấc mơ chỉ là giấc mơ, tất cả số tiền đó đều đưa cho mẹ để trang trải cuộc sống, còn sót lại chút ít cũng chẳng đủ xoay sở cho những món nợ của mình. Cuộc sống của mình là thế đấy :”)

Cảm thấy thật mệt mỏi, thật bế tắc. Mình luôn không ngừng cố gắng và mãi cười với đời, thế nhưng cớ sao đời không cho mình chút niềm vui và hạnh phúc ?

Vô hình

Tự dưng có cảm giác, blog này là một nơi nào đó không tồn tại, như vô hình, số người biết rằng nó tồn tại cũng chẳng có là bao… Thế cũng tốt nhỉ, là nơi chỉ dành cho riêng mình với những tâm tư không thể sẻ chia với bất cứ ai… Là nơi chỉ riêng mình ta với ta…

Có lẽ mình với vùng đất xa xôi ấy không có duyên thật rồi. Lần trước mình đã quyết định bỏ cái học bổng ấy vì không đủ kinh tế, lần này lại một lần nữa rời xa ước mơ ấy, buồn nhỉ ? :”)  Cơ hội tiếp theo khi nào sẽ đến với mình đây ? Hay, sẽ chẳng bao giờ nữa…

Mình thật sự, đã không còn hứng để diễn nữa rồi. Xin lỗi tất cả mọi người :”)

Có khi nào rời xa…

Rất lâu rồi, mới nghe lại nhạc Việt, lại là 1 bài hát khiến mình thích ngay lần nghe đầu tiên nữa chứ ♥

Giọng nữ của ca sĩ Bích Phương hát cũng hay, nhưng mình lại thích giọng nam hơn, nó trầm trầm, ấm áp… khiến mình nhớ anh…

Đã lâu lắm rồi… Quen nhau 11 năm, xa nhau 8 năm, nhớ lắm chứ. Bây giờ gần nhau thế này, cũng chẳng có dũng khí mà quay lại. Anh có lẽ cũng đã chẳng còn nhớ lời hứa năm xưa đâu nhỉ, và có lẽ anh cũng đã quên em rồi. Chỉ còn mình em cứ mãi giữ những món quà, tình cảm, kỉ niệm đó. 8 năm, em cũng đã từng có ý nghĩ tìm người con trai khác để thay thế anh, thế nhưng, mãi mà không được anh à! Em đã trót vất chiếc lá hình trái tim mà anh tặng em ngày xưa rồi, anh sẽ lại tặng em một chiếc lá khác chứ … hay có lẽ là sẽ không đi… :”). Buồn thật :”) Có lẽ người ta nói đúng, Thiên Bình rất chung tình …

Dạo này có nhiều thứ xảy ra, khiến tâm trạng mình xuống dốc nặng nề, chẳng muốn làm gì cả, chỉ muốn bỏ hết mọi thứ. Chẳng muốn tranh giành, tranh quyền đọat lợi gì gì cả, chỉ muốn bình yên tà tà mà trôi qua tháng ngày. Đi hay không cũng thế, đứng chỗ nào cũng chỉ là đứng, diễn hay không cũng vậy, cần gì phải đặt nặng mọi thứ ? Thế giới chỉ có một màu xám, mọi thứ trước mắt đều không phải sự thực, tất cả đều bị che giấu và được sắp đặt sẵn. Có cố gắng hết sức thì nhận lại được gì ? Chỉ là thái độ hờ hẫng mà thôi :”) Chỉ xin chút bình yên…

Biết đâu bất ngờ đôi ta chợt rời xa nhau,
Ai còn đứng dưới mưa ngân nga câu ru tình..
Và môi hôn rất ướt,dư âm giấu trong mưa.
Cơn mưa kéo dài…

Sẽ là dối lòng khi em chẳng ngại âu lo,
Lo em sẽ mất anh trong lúc yêu thương nhất.
Vì tình yêu mong manh,tay em quá yếu mềm..
Người yêu ơi,anh có biết?

Em yêu anh hơn thế,nhiều hơn lời em vẫn nói.
Để bên anh em đánh đổi tất cả bình yên
Đêm buông xuôi vì cô đơn,còn riêng em cứ ngẩn ngơ
Có khi nào ta xa rời…

Anh đưa em theo với, cầm tay em và đưa lối,
Đến nơi đâu em có thể bên anh trọn đời,
Nơi thương yêu không phôi phai, được bên nhau mỗi sớm mai.
Quá xa xôi không, anh ơi
Nơi thương yêu không phôi phai, được bên nhau mỗi sớm mai.
Biết không anh, em yêu anh…

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.